Cụm
từ “thảm họa dịch thuật” giờ đã trở thành quen tai bởi cứ ít bữa người
ta lại phát hiện ra những lỗi dịch rất… hài hước trên một tác phẩm nào
đó. Khi bị dư luận “truy” thì dịch giả đổ tại khâu biên tập, biên tập
viên NXB thì đổ tại… khách quan. Nhận định về những vấn đề của dịch sách
văn học trong thời điểm hiện nay, ngày 8-5 tại Hà Nội, Trung tâm Văn
hóa Pháp cùng Công ty sách Nhã Nam đã tổ chức tọa đàm xoay quanh chủ đề
này.
|
|
|
Các dịch giả đang trình bày quan điểm về dịch thuật tại buổi tọa đàm.
|
Không ai tránh được lỗi!
Buổi
tọa đàm thu hút được đông đảo người quan tâm, từ những người rất trẻ,
là học sinh, sinh viên, nhưng cũng không ít dịch giả đầu đã điểm bạc.
Theo dịch giả Phạm Xuân Nguyên thì sau rất nhiều bài viết, những ý kiến
trao đi đổi lại về chất lượng của văn học dịch, đã đến lúc cần phải nhìn
thật, nói thẳng với nhau.
Mặc
dù ở tuổi “U90” nhưng dịch giả Lê Hồng Sâm vẫn còn đầy nhiệt huyết với
sự nghiệp dịch thuật. Bà cho rằng phải coi việc phê bình, nhận xét các
tác phẩm văn học dịch trong thời gian qua là việc đáng mừng. Bởi lẽ,
sách xuất bản có người đọc và người đọc có hiểu biết thì mới có thể có
những ý kiến trao đi đổi lại như thế. Bà cho rằng, trước kia, sách rất
ít, sách dịch lại càng ít hơn vì thế mỗi quyển ra đời đều được đón nhận
rất nồng nhiệt. Song cũng không thể phủ nhận rằng bản dịch của các thế
hệ tiền bối là không mắc lỗi. Như khi thực hiện việc dịch toàn bộ “Tấn
trò đời” của Balzac, bà cùng các cộng sự đã xin phép các bậc tiền bối
được sử dụng những bản dịch được đánh giá là “khuôn thước” trước đây.
Tuy nhiên, trong quá trình rà soát lại với tâm thế của người học hỏi là
chính, đối với 7 tác phẩm được coi là trung tâm của bộ “Tấn trò đời” thì
có một số lỗi cũng đã được phát hiện. Điều này có thể khẳng định, không
ai có thể tránh được sai sót nhưng thế hệ trước rất ít sai. Bà Lê Hồng
Sâm nhấn mạnh, người dịch là phải phục tùng một cách sáng tạo nguyên
tác.
Theo
dịch giả Trịnh Lữ, dịch phẩm trước hết phải là một bản dịch chính xác
trước khi là một bản dịch nghệ thuật dù rằng trên thực tế, rất nhiều bản
dịch được coi là không chuẩn xác nhưng người đọc lại đón nhận nồng
nhiệt thay vì những bản dịch nghiêm cẩn tôn trọng bản gốc. Ông bảo vệ
quan điểm này bởi lẽ, chính việc trung thực với bản dịch, với văn hóa
bản địa của nguyên tác sẽ đem đến cho người đọc cảm nhận về sự đặc biệt
về văn hóa, ngôn ngữ của chính tác giả. Việc người dịch giữ nguyên màu
sắc văn hóa ẩn sau mỗi câu từ của tác giả cũng làm giàu thêm ngôn ngữ
tiếng Việt - ông Trịnh Lữ khẳng định.
Không
phản đối quan điểm này nhưng TS Đặng Thị Hạnh lại cho rằng, việc bám
nguyên tác không phải là nhất nhất giữ nguyên từng từ, từng chữ mà phải
bám bằng được cái hồn của tác phẩm. Nói chung, dịch giả, biên tập và
công chúng không nên quá coi một vài lỗi từ ngữ là nghiêm trọng. Trong
bản dịch đầu tiên truyện “Hóa thân” của Franz Kafka chẳng hạn, người
chuyển ngữ đầu tiên đã tự cho phép mình bớt đi 700 từ của nguyên tác và
tự ý thêm vào 800 từ. Nhưng việc làm này đã không hề làm ảnh hưởng tới
tác phẩm cũng như vị trí của Kafka trong lòng độc giả - bà Hạnh đưa ra
dẫn chứng.
Sai sót do độ thẩm thấu văn hóa?
Rất
buồn là trong khi rất nhiều dịch giả lớn tuổi, đã nhiều năm tâm huyết
lăn lộn với nghề đưa ra nhiều nhận định cũng như ý kiến rất xác đáng
trong việc tiếp cận và cho ra đời một tác phẩm văn học dịch thì với các
dịch giả trẻ tuổi lại dường như thiếu sự nhiệt huyết và đam mê. Ngay sau
lời giới thiệu rất trân trọng của ông Phạm Xuân Nguyên về việc xuất
hiện những thế hệ dịch giả trẻ dũng cảm dám khai phá những lãnh địa mà
trước đây dường như đã đóng khung dành riêng cho bậc tiền bối, thì Đào
Bích Liên - người nổi lên gần đây với một số tác phẩm dịch từ tiếng
Trung Quốc - lại rất thản nhiên thừa nhận rằng cô dịch các tác phẩm ấy
mà chưa hề có nền tảng, khái niệm hay định hướng gì về việc dịch thuật.
Cũng không thể chê trách sự thật thà đến ngây thơ của Đào Bích Liên bởi
lẽ khởi điểm của cô là việc dịch những trích đoạn truyện trên mạng rồi
sau đó các NXB mới tìm đến cô để hợp tác ra sách.
Với
dịch giả trẻ tuổi Lương Việt Dũng thì nếu làm việc một cách nghiêm cẩn
như các bậc tiền bối thì quả là sức ép quá lớn. Anh thừa nhận, ngay tại
thời điểm này khi nhìn lại các tác phẩm mình đã chuyển ngữ cũng đã phát
hiện vô số lỗi sai. Đôi lúc cái sai không phải là từ thái độ làm việc
thiếu cẩn trọng mà do độ thấm văn hóa bản địa chưa đạt được như mong
muốn, sai do việc nắm bắt ngôn ngữ gốc… Lý giải cho việc người trẻ
thường mắc lỗi, Lương Việt Dũng cho rằng, dịch giả cũng giống như những
người thợ. Khởi đầu là thợ học việc, sau rồi lên thợ chính và cuối cùng
sẽ được tôn vinh là nghệ nhân.
Chính
quy trình dịch hơi ngược như hiện nay, thay vì dịch giả được chọn những
tác phẩm mình thích thú để dịch thì họ lại dịch những cuốn sách được
NXB mua bản quyền cũng làm ảnh hưởng tới chất lượng của bản dịch. Bên
cạnh đó, thay vì có thời gian hàng tháng, thậm chí hàng năm để nghiền
ngẫm đưa ra một bản dịch tốt thì nay sức ép thời gian đã khiến nhiều tác
phẩm dịch mới lại tạo ra những độ chênh văn hóa khó có thể san phẳng.
Mặc
dù buổi tọa đàm kéo gần tới 12 giờ, nhiều ý kiến được đưa ra, song dù
bàn “nát nước” vẫn chưa đưa ra được một giải pháp nào thực sự hiệu quả
cho văn học dịch đương đại. Bởi lẽ mấu chốt của vấn đề không chỉ là
trình độ, trách nhiệm của người dịch mà ở chính các NXB, các đơn vị liên
kết, những người thực hiện việc mua bản quyền các tác phẩm văn học đưa
về Việt Nam.
|
No comments:
Post a Comment